Làm Điều Đúng Đắn – Mong đợi sẽ ngạc nhiên – Do the Right Thing – Expect to be Surprised

0
136

“Who will roll away the stone?”

Ai sẽ lăn tảng đá này ra?

When the Sabbath was over, Mary Magdalene, Mary the mother of James, and Salome bought spices so that they might go to anoint Jesus’ body. Very early on the first day of the week, just after sunrise, they were on their way to the tomb and they asked each other, “Who will roll the stone away from the entrance of the tomb?” (Mark 16:1-3).

Vừa hết ngày sa-bát, bà Ma-ri-a Mác-đa-la với bà Ma-ri-a mẹ ông Gia-cô-bê, và bà Sa-lô-mê, mua dầu thơm để đi ướp xác Đức Giê-su. Sáng tinh sương ngày thứ nhất trong tuần, lúc mặt trời hé mọc, các bà ra mộ. Các bà bảo nhau: “Ai sẽ lăn tảng đá ra khỏi cửa mộ giùm ta đây?” (Mác-cô 16:1-3)

Jesus was crucified, dead and buried two days before the event described in this passage. On the third day after the death of Jesus, out of their own initiative, the three women in this passage were driven to anoint and preserve with spices the lifeless body of Jesus inside the tomb.

Chúa Giêsu bị đóng đinh, chịu chết và được chôn hai ngày trước sự kiện được diễn ta ở đoạn trên. Trong ngày thứ ba sau cái chết của Chúa Giêsu, ba người phụ nữ đầu tiên được nhắc ở đoạn trên đã được hướng dẫn đến để xức dầu và ướps xác của Chúa Giêsu với hương liệu trong ngôi mộ.

They determined it was the right thing for them to do, no matter what. No one told them to do so.

Họ xác định rõ điều đó là điều đúng đắn cần làm và không có vấn đề gì. Cũng không có ai nói họ làm điều đó.  

It appears, as though, they bought and prepared spices to anoint Jesus’ body without first considering, “Who will roll away the massive stone blocking the entrance to his grave?” Or, perhaps, they did consider the challenge posed by the stone, but they appear to have decided to prepare the spices first, and deal with the stone later, when they walk to the tomb. 

Dường như, họ đã mua và chuẩn bị dầu và hương liệu để xức dầu thân thể Chúa Giêsu mà không cần suy xét trước việc “Ai sẽ là người lăn tảng đá đồ sộ đang đóng chặt lối vào ngôi mộ của Ngài?” Hay có thể, họ đã xem xét về tảng đá rồi, nhưng họ quyết định chuẩn bị hương liệu trước, và tính việc lăn tảng đá trong quá trình họ đi tới ngôi mộ.

The women’s family and friends may have reminded them, “You seem to be wasting your time and money on spices. Don’t you know the tomb where Jesus’ body lies is sealed by a large stone?”

Gia đình và bạn bè của những người phụ nữ này đã nhắc nhở họ, “Các bà dường như đang lãng phí thời gian và tiền bạc cho những hương liệu kia. Các bà không biết ngôi mộ của Chúa Giêsu được bịt kín bằng một tảng đá lớn sao?”

Inaction was not an option

Không hành động gì không phải là một lựa chọn

The three women, with a common purpose, DID NOT choose to WAIT around for the unlikely news, “The stone has been rolled away and the tomb is now open and accessible.” Waiting did not figure in their game plan.

Ba người phụ nữ kia có chung một mục đích, KHÔNG lựa chọn CHỜ ĐỢI những tin tức không thể xảy ra, “tảng đá đã được lăn ra và ngôi mộ đang mở và có thể tiến vào.” Chờ đợi không nằm trong kế hoạch của họ.

You may wonder, “Why did they not seek the help of the disciples to roll the stone away?” The women did not verbalize their reason for ignoring the disciples, but their action reveals their thinking, which may sound like this: “At this moment, having lost their leader Jesus, the disciples are not ready, mentally or emotionally, for the task of rolling away the stone. So, let’s leave them alone and take care of this as best as we can” (compare Mark 16:10). 

Bạn có thể tự hỏi, “tại sao họ không tìm kiếm sự giúp đỡ của các môn đệ để lăn tảng đá?” Những người phụ nữ đã không diễn đạt được thành lời cho việc bỏ qua sự giúp đỡ của các môn đệ, nhưng hành động của họ biểu lộ suy nghỉ của họ, giống như là: “tại thời điểm này, mất đi người lãnh đạo là Chúa Giêsu, các môn đệ không còn sẵn sàng cả thân xác lẫn cảm xúc để nói về việc lăn tảng đá ra. Vì vậy, hay để họ một mình và làm điều tốt nhất có thể.” (Đối chiếu Mác-cô 16:10)

The women could have used the obstructing stone as a valid excuse for inaction, but they chose not to.

Những người phụ nữ có thể dùng sự cản trở là tảng đá như một lý do hợp lệ để không làm gì cả, nhưng họ đã không vậy.

Surprised by the rewarding experience

Bất ngờ bằng những kinh nghiệm bổ ích

On the first day of the week, once they prepared the spices, they walked towards the tomb “just after Sunrise” wondering, who would roll the stone away from the tomb’s entrance for them (Mark 16:3). Before long, while approaching the tomb, they saw the stone was already gone (Mark 16:4). Their decision to act promptly that morning brought them to the tomb that was wide open because of the miraculous and wonderful resurrection of our Lord Jesus Christ (Mark 16:6).

Ngày đầu tiên trong tuần, khi họ đã chuẩn bị hương liệu, họ tiến về ngôi mộ “ngay sau khi mặt trời mọc”, họ tự hỏi, ai là người đã lăn tảng đá ở cửa vào cho họ (Mác-cô 16:3). Trước đó, trong quá trình đi tới ngôi mộ, họ thấy hòn đá đã được lăn ra (Mác-cô: 16:4). Quyết định hành động kịp thời của họ vào sáng hôm đó đã đưa họ tới ngôi mộ đã rộng mở bởi sự phục sinh kỳ diệu và phi thường của Chúa Giêsu Ki-tô.

 

They were the first to learn, Jesus rose from the dead (Mark 16:6)!

Họ là những người đầu tiêu được biết, Chúa Giêsu đã sống lại từ cõi chết (Mác-cô 16:6)

By acting promptly to do the right thing, the three women landed at the right place, at the right time! They carried to the disciples and others the good news of the single most significant event in human history—Apostle Paul put in perspective, “if Christ has not been raised, your faith is futile” (1 Cor. 15:17; NIV). 

Bằng hành động kịp thời để làm điều đúng đắn, ba người phụ nữ đã tới đúng đúng nơi vào đúng thời điểm! Họ đã mang đến cho các môn đệ và những người khác tin mừng về sự kiện quan trọng nhất trong lịch sử loài người, Thánh Tông Đồ Phao-lô đã đưa ra viễn cảnh, “mà nếu Chúa Kitô đã không trỗi dậy, thì lòng tin của anh em thật hảo huyền và an hem vẫn còn sống trong tội lỗi của anh em.” (1 Cô 15:17)

Further, one of the three women, Mary Magdalene, received the very special honor of being the first person to meet and converse with the resurrected Lord Jesus Christ (Mark 16:9), an honor that escaped the disciples. She ran to the disciples and exclaimed, “I have seen the Lord!” (John 20:18).

Hơn nữa, một trong ba người phụ nữ, Mary Magdalene, đã nhận được vinh dự rất đặc biệt là người đầu tiên gặp gỡ và trò chuyện với Chúa Giêsu phục sinh (Mác-cô 16:9), một vinh dự mà các môn đệ bị tuột mất. Cô chạy đến chỗ các môn đệ và kêu lên, “Tôi đã thấy Chúa!”(Gioan 20:18).

Wanting to do the right thing, she came prepared to anoint the lifeless body of Jesus with spices. Instead, she had a surprising meeting with the resurrected Jesus Christ in His glorious body—”Mary, hold the spices, please!”

Muốn làm điều đúng đắn, cô đã chuẩn bị xức dầu cho xác của Chúa Giêsu bằng hương thảo. Thay vào đó, cô đã có một cuộc gặp gỡ đáng ngạc nhiên với Chúa Giêsu Kitô phục sinh trong thân xác vinh quang của Ngài. “Mary, hãy cứ giữ hương thảo lại!

Leaders are called to do the right thing day after day; when they do so, sometimes, a pleasant surprise may be waiting for them!

Những người lãnh đạo được mời gọi làm điều đúng đắn ngày qua ngày; khi họ làm như vậy, một ngày, bất ngờ thú vị có thể đang chờ đợi họ!

Tác giả:

Paul Swamidass

Paul Swamidass, Ph.D. is Professor Emeritus, Harbert College of Business, Auburn University, Auburn, AL, USA. INTEREST: Leadership training for leaders of Christian organizations. He has published some articles on Christian leadership and contributed to some Christian-leadership training in India in partnership with The Kerusso Institute for Global Leaders